Với chúng tôi, mỗi lớp học là một Gia đình

Bạn đang truy cập như là khách vãng lai. Click để đăng nhập

Bạn đang ở đây

"We are Possible" - Nhóm Động Quỷ

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi để lại cho con người ta nhiều dư âm vang vọng. Và rồi nó đã
khắc lên trái tim các bạn và tôi niềm say xưa ngây ngất trong những kỷ niệm một thời
học chung lớp. Sắp kết thúc một đường đua dài với nhiều dấu ấn khó phai, kể từ giờ phút
này, tôi – bạn và tất cả chúng ta sắp bắt đầu từ một chân trời mới trong cuộc hành trình
vươn tới đỉnh cao của tri thức. Khép lại những giây phút lén nhìn qua ô cửa sổ ngắm
những chùm phượng vĩ xanh non, những nhánh bằng lăng tím biếc mà lòng ao ước....

"Khung cửa sổ hai nhà cuối phố

Chẳng hiểu vì sao không khép bao giờ

Đôi bạn ngày xưa học chung một lớp

Cây bưởi sau nhà ngao ngát hương đưa....."

Trong cái không khí mát mẻ của những cơn mưa đầu thu, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi đầu đến lớp. Ấn tượng đầu tiên của mình khi tham dự khóa học là cách dẫn dắt vấn đề trước mỗi bài học của "bà già khó tính, nhiều lời" - Ms Suzi, tuy "hơi không liên quan"  đến bài học cho lắm nhưng lại rất vui vì mỗi lần như thế lại làm cho cả lớp ngập tràn tiếng cười. Tiếng cười xóa tan đi mọi khoảng cách, góc khuất của tâm hồn và làm con người xích lại gần nhau. Lớp học mới nhưng sao lại thân quen đến vậy? Chính cảm giác thân quen đó là động lực để mình vượt qua mọi khó khăn để đến lớp vào các buổi thứ 3 và thứ 6 hàng tuần. Một người có thể thành công hầu hết trong mọi lĩnh vực nếu anh ta có niềm đam mê và lòng nhiệt huyết vô hạn. Hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn.....đủ để nói lên rằng một khi chúng ta đã thích, đam mê theo đuổi thứ gì thì nhất định sẽ thành công. Học tiếng anh cũng thế, ta không thể học giỏi tiếng anh, không thể nói hay, phát âm giỏi nếu ta không thích nó. Mình vốn xuất thân từ dân Bách Khoa, học kỹ thuật rất khô khan, ít cảm xúc nên việc học ngoại ngữ với mình giường như là một cực hình, vật lộn mãi mới qua được 450 TOEIC để ra trường. Hằng ngày mình phải di chuyển gần 80 cây số để đến chỗ làm và từ chỗ làm về đến chỗ học. Nếu như không có cảm giác thân quen như người một nhà, sự nhiệt tình và dí dỏm trong cách dạy của cô và không thể không nhắc đến sự hài hước của các “cô nhóc”, “cậu nhóc” trong lớp 0915P3 thì có lẽ mình đã không đủ nghị lực vượt qua tất cả những khó khăn đó để đến lớp hàng tuần. Mình cảm thấy vô cùng may mắn và hạnh phúc khi được học chung cùng cô và các bạn, “Nothing is impossible" sẽ thành hiện thực nếu như chúng ta thực sự cố gắng trong mọi vấn đề cuộc sống, và HỌC NGOẠI NGỮ không phải là một ngoại lệ. “Practice makes Perfect”.

Mùa thu, cái khoảnh khắc lá vàng rơi cuốn theo hương ổi găng đánh thức cả một miền ký ức thì đó cũng là giây phút các bạn và tôi sắp phải chia tay, phải nói lời từ biệt một khóa học nhiều cảm xúc, buồn vui lẫn lộn. Chúc tất cả các bạn nhiều niềm vui và thành công trong cuộc sống. Chào thân ái và quyết thắng.