Với chúng tôi, mỗi lớp học là một Gia đình

Bạn đang truy cập như là khách vãng lai. Click để đăng nhập

Bạn đang ở đây

CÔ GIÁO MS. NGA

Tốt nghiệp chương trình giáo viên tiếng Anh quốc tế TESOL, cô Nga có rất nhiều kinh nghiệm giảng dạy nhiều chương trình tiếng Anh (Luyện Âm Chuẩn, Ngữ Pháp, TOEIC, Giao Tiếp...). Mỗi buổi học với cô là những giờ học sôi nổi, vui tươi đầy ắp tiếng cười nhưng không kém phần bổ ích và sát sao tới từng giây từng phút. Nhưng điều tuyệt vời nhất là cô luôn dành cho học sinh một tình cảm yêu thương thật đặc biệt.

CẢM NHẬN CỦA CÁC BẠN HỌC VIÊN VỀ CÔ GIÁO MS. NGA


Nguyễn Mạnh Đạt - TOEIC Focus - Cô Nga

Gửi cô Nga,

Em cảm ơn cô suốt thời gian theo học lớp TOEIC Focus ở Hoàng TOEIC, đây là khóa học luyện thi TOEIC hiệu quả nhất mà em đã được theo học. Em đã đạt được mục tiêu đề ra khi đăng kí học tại trung tâm mình. Kết quả dù không như em mong muốn lắm (cô hay chúc 900 điểm mà :D) nhưng nó cũng là bước tiến lớn của em rồi cô ạ.

Em chúc cô mạnh khỏe và đạt được nhiều thành công trong cuộc sống, tiếp tục "dìu dắt" thêm nhiều học viên trong tương lai trên con đường học tiếng Anh.

Học trò của cô,
Nguyễn Mạnh Đạt


Phạm Thị Vân Anh - GV Đoàn Anh Nga

20/11 - Ngày nhà giáo Việt Nam, khi mà không khí đang lan tràn trên khắp báo, đài, mạng.. càng khiến lòng tôi bồi hồi, rạo rực nhớ về khoảng thời gian 25 buổi được học cô - 1 một cô giáo vô cùng đáng kính của tôi và những thành viên đáng mến lớp..


12 năm là học sinh với 4 năm sinh viên đại học, tôi đã từng học không ít người thầy, người cô. Mỗi người đều để lại trong tôi những ấn tượng khó phai, những kỉ niệm sâu sắc hay hơn hết là những bài học quí báu, những tri thức vô giá mà tôi không thể nào quên..


Nhưng có lẽ, đối với tôi, cô mới là người truyền cho tôi động lực, truyền cho tôi niềm đam mê học Tiếng Anh, người cho tôi hiểu giá trị của những cố gắng, người thổi hồn vào bài học cuộc sống bằng câu chuyện của cô, người mở ra một trang sách mới trong cuộc đời tôi giúp tôi mạnh mẽ bước đi trên con đường tương lai phía trước, chính là cô - cô giáo có cái tên rất đẹp - cô Đoàn Anh Nga .


Trước tiên phải nói gần 9 năm học Tiếng Anh nhưng với tôi học môn này như là "tra tấn", nó thật sự rất "khó nuốt". Tôi không thích tiếng Anh nên cảm thấy mệt mỏi khi học và học chỉ vì chống đối, kiểu như phong trào, ai cũng giống mình lại thiên về học lệch nên tôi không để ý tới nó lắm.


Rồi 2 năm đầu đại học, tôi bắt đầu chính thức học tiếng Anh nhưng không đam mê, không phương pháp nên trình độ vẫn cứ dậm chân tại chỗ. Mặc dù tôi cũng đã học nhiều trung tâm: nào là lớp ngữ âm, giao tiếp, luyện dịch... nhưng cái quan trọng nhất tôi chưa có..đó là đam mê. Đến với trung tâm Hoangtoeic như một cái duyên do bạn bè giới thiệu và được gặp cô lại càng là điều may mắn trong sự nghiệp theo đuổi tiếng Anh nói riêng và theo đuổi ước mơ cuộc đời tôi nói chung. Chỉ có 25 buổi học ngắn ngủi, mỗi buổi học vẻn vẹn 2 tiếng nhưng cái tôi thu được nhiều hơn cả kiến thức về tiếng Anh...


Cô giáo tôi, với cái dáng mảnh khảnh, cô nhỏ nhắn, trẻ trung tới mức buổi học đầu tiên tôi nghĩ cô mới ra trường. Cô có nước da ngăm ngăm, mái tóc dài uốn xoăn được cô buông xõa, cô đeo ba lô đi dạy rất cá tính chứ không cầu kỳ túi xách như những người khác. Ấn tượng ngay với giọng nói tiếng Anh truyền cảm, lưu loát, tôi thần tượng cô ngay từ buổi ban đầu.
Cô là người nhiệt tình với phương pháp giảng dạy độc đáo, dễ hiểu,gây hứng thú, giọng cô lôi cuốn và những bài học tiếng Anh đã đi vào tiềm thức tôi từ đó, học cái môn ngoại ngữ này không còn là " bài toán khó" với tôi nữa. Học cô phải thật sự chăm chỉ bởi hình phạt cô đưa ra không phải " dễ nuốt", thật ra cũng áp lực lắm đấy..


Nhưng có lẽ điều mà tôi cảm nhận sâu sắc nhất là cô " truyền lửa" cho một tâm hồn đang chất chứa nỗi mất mát lớn của tôi. Tôi - một cô gái tuổi 21 vừa trưởng thành, có cuộc sống khá đơn giản, luôn được bao bọc trong vòng tay của bố mẹ, nếu không muốn nói là hoàn toàn ỷ lại vào gia đình. Nhưng rồi một biến cố lớn ập đến gia đình tôi, một cơn giông tố, một cú sốc lớn dội mạnh vào tâm hồn yếu đuối. Bố đột nhiên mất, tôi thấy mất cân bằng, mất phương hướng sống, thấy hụt hẫng và đau khổ vô cùng, cả gia đình tôi thì hoang mang trước nỗi mất mát ấy.. Tôi từ đó mà trở nên kiệm lời hơn, sống nội tâm hơn, mất ngủ nhiều hơn, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Đã vậy, mẹ và em trai tôi ở nhà lại bị nhiều phiền phức bủa vây. Một mình trên Hà Nội, tôi không yên tâm về mọi thứ, thấy không an toàn, thấy mệt mỏi, lạc lõng, nước mắt lúc nào cũng chực trào ra...


Rồi buổi học hôm ấy khi cô đang say sưa giảng bài, tôi thất thần nhìn vào sách mà không có chút tâm trạng nào chú ý, tôi có quá nhiều nỗi lo mà không sao tìm được lối thoát. Cô hỏi tôi, tôi không trả lời được, dĩ nhiên nhận hình phạt và cuối giờ cô kêu tôi ở lại. Khi mọi người về hết, trong phòng ToeicB201 chỉ còn 2 cô trò, cô nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mếm, ánh mắt ấy có lẽ không bao giờ tôi quên, cô hỏi:" Vân Anh có chuyện gì hở em ?", tôi ngập ngùng nói : " Em đang buồn chuyện gia đình cô ạ..". Tôi là người sống nội tâm , thậm chí bạn bè xung quanh cũng ít người hiểu được hoàn cảnh gia đình tôi, nhưng trong giây phút thấy mình yếu đuối tôi mong muốn nhận được sự cảm thông hơn là lòng thương hại, cô chạm vào vết thương lòng ấy, tôi ngập ngừng kể cô nghe mọi chuyện, xong cô từ tốn:" Thật ra cô hiểu tâm trạng hiện tại của em vì cô cũng rơi vào hoàn cảnh như em vậy.." Tôi ngỡ ngàng và ngân ngấn nước mắt, có lẽ như thấu hiểu được sự đồng cảm, người ta càng dễ mở lòng hơn thì phải, tôi hỏi lại: "Thật thế hở cô?'," Ừ, gia đình cô cũng vậy, cô có một người anh trai nữa nhưng mình là con gái nên chu đáo và quan tâm đến mẹ hơn, em cần phải mạnh mẽ để bảo vệ mẹ , cuộc sống là vậy đấy, mình phải biết cách chấp nhận và vượt qua em à". Tôi ghi nhớ từng lời cô dạy, tôi phải mạnh mẽ, phải lạc quan để mẹ có thể yên tâm về tôi, tôi cứ sống mãi trong quá khứ chỉ khiến tôi bi quan hơn , lại ảnh hưởng tới sức khỏe và kết quả học tập. Cô nói tiếp: " Vậy nên Vân Anh giờ phải cố gắng học tập, nhất là tiếng anh vì tiếng anh rất quan trọng để sau này đi xin việc, có như vậy bố em mới yên tâm, mẹ em mới tự hào về em được chứ". Cô tôi là vậy đó, gần gũi, giản dị trong từng lời nói, cử chỉ nên khiến tôi không kiêng dè mà thoải mái tâm sự.


Cô quan tâm hỏi:" Vân Anh có chuyện gì cứ chia sẻ với cô nhé mà kỳ vừa rồi kết quả học tập trên trường cao không em?", " Dạ kỳ rồi em được loại giỏi cô ạ, em muốn lấy tiền thưởng làm gì cho mẹ lắm cô ạ, nhưng mẹ em không cho, mẹ bảo cứ mua sắm gì cho bản thân, mẹ em không cần gì cả". Cô khuyên: " Mẹ bao giờ cũng suy nghĩ và hi sinh cho con cái vậy đó, nhưng em có thể mua tặng mẹ một món quà , mẹ chắc chắn sẽ rất vui, đây là tiền thưởng của em nên nó ý nghĩa hơn nhiều em à, và nhớ cố gắng học tập tốt nhé". Cũng muộn nên 2 cô trò tôi chỉ nói chuyện một lúc rồi còn về, thật sự khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã để lại cho tôi rất nhiều suy nghĩ.. đồng thời cũng giúp tôi gần gũi với cô hơn.


Khi một khoảng thời gian dài không hiểu mình đang nghĩ gì, không biết mình nên làm gì, lúc nào cũng hứơng về quá khứ mà đau khổ, cứ thấy không an toàn, nhìn con đường phía trước không có bố chở che mà thấy sợ hãi, tương lai mịt mờ, rồi còn cuộc sống của mẹ, của em trai tôi sẽ ra sao... Những suy nghĩ tiêu cực cứ hiển hiện và những nỗi lo cứ khắc khoải trong lòng. Vậy nên khi nghe được những lời khuyên chân thành ấy như tiếp thêm cho tôi động lực để chấp nhận và vượt qua tất cả, tôi sẽ mạnh mẽ bước đi trên con đường mình đã chọn, tôi sẽ cố gắng vì tôi và những người thân yêu của tôi, tôi đã tìm thấy niềm tin trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. Ngày hôm sau, tôi đã mua tặng mẹ tôi một món quà nho nhỏ với tấm thiệp:" Tặng mẹ thân yêu của con, con sẽ mạnh mẽ và cố gắng để mẹ luôn yên tâm về con mẹ nhé! "


Vâng đó là cô giáo dạy toeic của tôi, nhớ về cô giản dị trong chiếc áo khoác màu vàng, cô đeo cặp kính cận, với mái tóc ngang vai và chiếc ba lô đã cũ, chiếc ba lô có lẽ đã theo cô tới lớp giảng dạy bao nhiêu thế hệ học sinh. Cô giáo với bài giảng cuốn hút, bổ ích, giọng nói dịu dàng, nhưng khi nói tiếng anh thì to, ro ràng,và lưu loát. Cô giáo vẫn nhiệt tình giảng dạy, chỉ bảo tận tình cho mỗi học sinh dù ngoài giờ học. Cô giáo với những lời khuyên sâu sắc, những chia sẻ chân thành nhất. Ở cô toát lên một tinh thần mạnh mẽ, một sự cố gắng không ngừng nghỉ, và khiến những người bên cạnh cô có thể lấy lại cân bằng của cuộc sống.


Cô lưu lại trong tiềm thức của tôi nhẹ nhàng và dung dị vậy đó, nếu không có những lời động viên ấy tôi không chắc mình còn chìm đắm trong quá khứ mà bỏ quên hiện tại tới bao giờ? Cô đã giúp tôi hoàn thành tốt khóa học của trung tâm cũng như vượt lên cái bóng của chính mình để nhìn về tương lai mà sống thật tốt, cô truyền cho tôi đam mê học ngoại ngữ, cô giúp tôi thêm động lực để cố gắng học tập, và để còn " bảo vệ mẹ". " Thật sự em cám ơn cô nhiều ạ"


Những buổi học sau đó, khi những áp lực cuộc sống, những lo toan đời thường tôi đều vứt bỏ, và háo hức, mong chờ mỗi tối thứ 3 và thứ 6 hàng tuần để được học cô. Rồi cũng từ đó, tôi quyết tâm lấy cô làm tấm gương chinh phục tiếng Anh. Tôi tự hứa với cô: " Cô ơi, mục tiêu toeic của em không còn là 700+ như buổi đầu tiên cô hỏi em nữa , em sẽ cố gắng đạt 800+ cô ạ !"
Trước thềm những ngày 20/11, hình ảnh cô càng hiện hữu trong tôi, bài học cuộc sống ấy là giá trị to lớn cho tâm hồn mà tôi học được từ cô, và nó sẽ theo tôi đi suốt cuộc đời này với hình ảnh người thầy mộc mạc, bình dị nhất. Thật sự trung tâm Hoangology nơi có cô Đoàn Anh Nga đang giảng dạy, nơi ấy đã giúp tôi trưởng thành hơn nhiều, nơi đã TRUYỀN ĐAM MÊ VÀ TRUYỀN LỬA cho tôi. Xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất tời toàn thể thầy cô đáng kính đang miệt mải, nhiệt huyết thực hiện nhiệm vụ trồng người tại trung tâm và đặc biệt là cô giáo Đoàn Anh Nga thân yêu..!!! Chúc trung tâm ngày càng đào tạo ra lớp lớp những thế hệ học trò ưu tú nhất, giỏi giang nhất.


Nguyễn Đức Sâm - Ms.Nga

Cô ạ, em vốn là một tên có tâm hồn thô kệch và cằn cỗi. Chẳng thế mà lũ bạn lúc nào cũng bảo ''nghe mày nói như nhét cả đống sỏi vào tai''. Bất chợt một hôm, cái từ 'õng ẹo' rực sáng trong cái từ điển nghèo rớt của em. Em thử áp dụng với bạn bè thì chúng nó mồm há hốc '' sao hôm nay mày giỏi Văn thế''. Đấy, chỉ có một từ thôi mà làm cho cuộc đời em mượt biết bao, cô ạ :)))
Em hay ''phát biểu liều'' trong giờ, nhưng em biết là cô không ghét em đâu(quý là đằng khác :3 ). Em thấy ở đây/lớp G47 này, em được sống là chính mình, thoải mái nhất. Chắc tần suất nhe răng của em là nhiều nhất trong lớp cô nhỉ. Mà hình như cứ nghe cô nói là em lại cười(sung sướng)- mà khi thấy cô cười thì em lại *bật khóc*-vì xúc động.
Rồi thì em hát này, rap này-kiểu rất vớ vẩn nhưng tiềm ẩn nhiều rủi ro :)))


Em vẫn luôn tự trách mình hay lơ đễnh và thở dài trong giờ học. Cô nhiều lần nhắc em, chắc cô sẽ có lần nghĩ là em không thích thú với bài giảng. Trời ơi, em tội lỗi quá, không phải thế đâu cô ạ. Tính em hay tưng tửng như thế cô ạ, em thích học cô lắm luôn <3 mỗi chiều thứ 2 và thứ 5 em lại phóng như bay đến lớp và chắc mẩm sẽ lại có một buổi học tuyệt vời. Khi ấy, 30s chờ đèn đỏ với em sao lại dài đến thế...


Với lại, cô không phải lo đâu, nhờ học cô nên em đã thay đổi dần đều rồi. Chẳng phải chính cô đã dạy em phải biết eye-contact đấy sao. Nó có thể chẳng liên quan gì đến tiếng Anh nhưng là điều mà em nhớ mãi về cô, và có thể rộng hơn một chút, là chính Hoàng Ology với những con người tận tâm đã mang lại!


Em hay bị đem ra làm vật tế -_- cô hay đem em ra làm ví dụ. Yêu anh Hiếu, anh Nhật Anh =))) tất nhiên là nhờ chúng mà em(và mọi người) đều thấy bài học rất trực quan sinh động và khắc sâu-nhưng em đề nghị cô phải lấy ví dụ hay ho hơn, kiểu Chuối 2 is too handsome to die. À lại nhắc đến die, em nghĩ là cuộc đời em vẫn còn tươi đẹp lắm, em chưa thể chết được VÌ CHƯA MASTER TIẾNG ANH :3 em muốn ''phải học'' cô dài dài.


Học vui vì còn được chơi trò chơi nữa cô ạ em rất tích cực ngồi xỉa xói đội bạn và bao biện cho đội mình, chắc nhờ công em nên đội em mới *thắng nhiều-được quà nhiều*-chắc mọi người đều nhường em*bé nhất* :>


Nhắc đến thưởng thì cũng không thể quên Phạt. Em cũng đóng góp nhiều ghê cho quỹ rồi cô nhỉ.Money's coming! Có ai chụp được bộ mặt cười nhăn nhở của khổ chủ không nhỉ ="=
Mà, em cũng thấy mình học chưa nghiêm túc cô ạ, em chưa một lần được thưởng trong các bài kiểm tra, thậm chí còn bị phạt tiền. Vậy là em chưa biết trân trọng công sức cô bỏ ra rồi! Khóa học cũng sắp hết, mà em thì lại vẫn muốn được nghe những lời động viên và chỉ bảo của cô :'(


Hoàng tử bé đã được bạn Cáo của mình nói cho biết về sự cảm hóa, đó là " tạo nên những liên hệ", "Người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy.Chính thời giờ cậu đã mất, cho đoá hồng của cậu làm cho đoá hồng của cậu trở nên quan trọng đến thế." Chính thời gian được học cô, em thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều, từ cách sử dụng tiếng anh cho đến những kĩ năng trong cuộc sống. Em nói thế không quá đâu cô ạ :)


Em đã nghĩ ngợi thật nhiều từ khi biết cuộc thi này, hôm nay trên đường đi học về em cũng take note lại cho có bố cục. Nhưng em bị sao ấy cô ạ, quá nhiều cảm xúc và quá nhiều kỷ niệm, chắc em không thể nói hết, và thế cũng hay, quên quên nhớ nhớ, để rồi nhớ lại thấy mọi thứ thật ngọt ngào như mới ngày hôm qua.


Tiện thể, em muốn lưu tên tất cả G47-ers lên trang web của Hoangtoeic: Hường(chị Hường cute lạc lối<3)-em rất yêu điệu cười của chị :3), Hiếu(anh Hiếu đại ka-đồng hương Kinh Bắc-next to luôn =)), Nhật Anh(là con gái thật tuyệt anh nhỉ :v), Kim Anh(chị hay lẩm bẩm :3), Ngần-Thảo(2 chị dịu, Thắng(nhìn ông tôi thấy rất thiện cảm), Vân Anh(xe đạp teen đây mà :3), Hải Anh(dáng chuẩn bánh mỳ chị ạ :3), Quyên-Huyền(cặp bài trùng=)), Ngọc Linh(Linhbola, em thấy anh với Thắng giống nhau :3), Kiều Trang-Yến(hai chị ít nói-_- nhưng nguy hiểm :)), Hồng Giang(chị váy xòe=)), Sâm(chỉ đơn giản là đẹp trai-)) VÀ CÔ GIÁO XINH ĐẸP MS.NGA


p.s: em đã có thêm một gia đình mới với Hoangology, hành trình chăc sẽ khó khăn nhưng em biết nó sẽ lại tuyệt vời như những kí ức thân thương của em về cô và những trải nghiệm không thể nào quên với G47. Em love cô SO MUCH *bật hơi-loe môi*
-From: học sinh õng ẹo của cô///


Học sinh cô Nga - Grammar Use - 2014

Gửi cô Nga :x

Em cảm ơn cô vì cô đã xuất hiện :P :P Cảm ơn vì những tình cảm và sự nhiệt tình mà cô mang lại cho bọn em. Trước khi bắt đầu đăng ký khóa Grammar, em cũng băn khoăn rất nhiều, vì có nhiều bạn bè nói rằng học ngữ pháp chán lắm. Em cũng vô cùng thắc mắc là tại sao lại chán được nhỉ khi mà học ngữ pháp mình sẽ được hệ thống một cách rõ ràng và nắm chắc hơn :) Đấu tranh nội tâm chán chê thế rồi em vẫn quyết định đăng ký, và em biết vì sao chán rồi, hehe. Vì bài tập nhiều nè, thời gian dài nè và lượng kiến thức phải nạp trong 1 buổi học thì bao nhiêu là bao nhiêu luôn lại chẳng được vui nhộn như ở lớp luyện âm :3 Nhưng mà cũng không hiểu sao em đi học ở trường cũng lười lắm cô ạ, nhưng đi học tiếng Anh thì vẫn thấy có động lực và hứng thú ^^ Đợt học này cũng bị trùng với thi ở trường,nên có những lúc em mệt mỏi quá cũng có thoáng nghĩ hay là bỏ :( Nhưng mỗi lần đến lớp thấy cô và nghe những lời khuyên hay động viên của cô dành cho cả lớp là em lại tự nhủ mình nhất định phải cố gắng hơn :) Có nhiều lúc nhìn một ai trong lớp chưa làm bài tập, cô không nặng lời gì đâu, nhưng em thấy cô chép miệng, những lúc ấy thấy cô có vẻ buồn, rồi cô lại chỉ nhẹ nhàng thôi là "Các em phải cố gắng làm bài tập đầy đủ, như vậy mới tiến bộ được". Em nghĩ thế thôi cũng đủ để bọn em nếu không làm bài phải thấy có lỗi lắm rồi cô ạ :D
Buổi học cuối rồi, từ bây h chắc em ko được học với cô nữa :) Nhưng mà những gì cô dạy em sẽ cố hết sức giữ trong đầu để không chữ cô trả cô. Chặng đường phía trước của em còn dài lắm :) Em cảm ơn cô và hứa với cô sẽ chăm chỉ và nỗ lực nhiều hơn nữa để đạt được những mục tiêu phía trước của mình. Em chúc cô sẽ luôn khỏe mạnh và thành công với những khóa học sau, giúp đỡ thêm thật nhiều bạn học tiếng anh tốt hơn ^^ Hẹn gặp lại cô <3

P/s: À cô ạ, lúc nãy lớp sau vào học, có 1 bạn đi muộn, mở cửa ra nghe thấy giọng cô: Money is coming :)) Ôi câu nói quen thuộc :) 4 tháng nghĩ thì dài nhưng cũng nhanh quá.

Love u, miss u :x


Vũ minh Tâm - Grammar Use G26 - Cô Nga - 2014

Ms.Nga thân mến,

 
              Buổi học cuối cùng của em với cô cùng các bạn lớp Grammar Use G26 đã kết thúc.Khóa học đã mang cho em nhiều kỉ niệm buồn vui lẫn lộn.
 
Em vẫn còn nhớ rõ cảm xúc khi em đăng kí khóa học.Thực sự em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi học ngữ pháp. Không phải vì không muốn học mà vì hơi tốn kém. Em đã nghĩ mình sẽ tự học, chỉ xin bố mẹ tiền đi học TOEIC hay cái gì đó có thể phục vụ cho công việc sau này.Nhưng mọi chuyện đã thay đổi khi em kết thúc kỳ thi giai đoạn 1 ở trường (Trường em mỗi học kỳ chia làm hai giai đoạn, một năm thi 4 lần).Đó là khoảng đầu tháng 10, thi xong em cảm thấy thật tồi tệ. Thế là em đăng kí học tiếng anh. Tiếng anh, em yêu nó. Em ước gì mình không phải học trên lớp và chỉ phải đi học tiếng anh thôi. Em muốn đi học để được quan tâm, có niềm vui, cảm hứng trong học tập giống như khóa phát âm của em. Em có thể đăng kí học toeic nhưng em lại chọn ngữ pháp. Vì nếu học toeic là phải thi, mà trình độ của em nếu sau 27 buổi học mà thi chắc điểm cũng không cao.
 
 
              Ấn tượng đầu tiên của em khi đến lớp là cô. Em đã xem rất nhiều ảnh của cô trước khi đi học, nhưng thực sự trông cô xinh hơn trong ảnh rất nhiều. Ngày đầu đi học, cô phát giáo trình. Trông quyển sách vừa dầy,  vừa to. Những buổi học đầu tiên trôi qua và em cảm thấy rất thú vị. Cô có giọng nói rất nhẹ nhàng, em còn tưởng cô là người Hà Nội gốc cơ. Cô ân cần, nhiệt tình, thân thiện và cách dạy cũng rất khác so với những gì em được học trước đây. Giáo trình rất dễ hiểu, loigic, hệ thống. Nói chung mọi thứ đều rất tuyệt, em không mong đợi gì hơn.
 
 
               Nhưng kết quả thi của giai đoạn 1 đã ảnh hưởng lớn đến tâm lí của em. Đây là học kỳ cuối cùng của đời sinh viên. Đa số đều là môn chuyên ngành. Em không muốn điểm quá thấp. Em muốn giai đoạn 2 sẽ cứu vớt một phần bi đát của giai đoạn 1. Em đã từng nghĩ nếu sắp xếp thời gian hợp lí thì em sẽ làm tốt nhiều việc một lúc. Em đã thử nhưng không thành công. Thế là em phải xác định các nhiệm vụ ưu tiên theo thứ tự từ cao xuống thấp. Em đã chọn học ở lớp là ưu tiên số 1, tiếng anh xếp sau. Tiếng anh có thể tự ôn tập lại để bổ sung kiến thức nhưng bảng điểm sẽ theo em suốt thời gian xin việc sau này và không đổi được. Ở lớp tiếng anh thỉnh thoảng lại có bài kiểm tra và em liên tiếp phải nộp phạt. Em cảm thấy rất xấu hổ và có lỗi với cô. Nhưng em chấp nhận như thế. Em tự nhủ sẽ cố gắng học và thi tốt ở trường, kết thúc tháng 12 sẽ có nhiều thời gian rảnh em sẽ tự ôn lại sau. Em sẽ cho cô thấy sức mạnh của em sau khi thi xong ở trường.
 
                 Mọi chuyện không như dự kiến của em. Chị em muốn thi cao học, nhưng cái trường đó thật là lạ. Nếu thi thì sẽ phải thi toán và kinh tế học, nhưng nếu không phải là sinh viên trường đó thì lại phải đi học bổ sung kiến thức nhiều môn khác. Tất cả các môn học bổ sung đều học buổi tối, phải thi được trên 5 điểm và nếu nghỉ nhiều sẽ không được thi. Chị em hàng ngày phải đi làm ở quê, không thể tối nào cũng lên đây đi học được. Lịch học là từ thứ 2 đến thứ 6,và chiều thứ 7. Thế là tối nào em cũng đi học hộ chị em, và đó cũng là lí do thứ 7 lúc nào em cũng xin cô chuyển xuống học lúc 5 giờ. Có nhiều hôm đi học tiếng anh, lúc em  đến lớp học cho chị thì đã điểm danh mất rồi. Trong khoảng thời gian đó, bác em phát hiện có bệnh phải nhập viện nhưng mới đầu chỉ làm các xét nghiệm bình thường nên bác có thể tự đi lại, chăm lo ăn uống cho mình. Đồng thời,cũng trong thời gian ấy, vài buổi em phải đi học hướng dẫn thực tập ở trường, làm báo cáo thực tế, lập kế hoạch cá nhân trong thời gian  thực tập, thỉnh thoảng vào bệnh viện với bác. Nói chung là không bận lắm nên em có thời gian học tiếng anh và kết quả bài kiểm tra tiếp theo có khá hơn 1 chút.
 
 
                   Thật không may, bác em bị ung thư. Suốt tuần vừa qua, bác phải nằm viện truyền hóa chất. Việc hóa chất độc vào người cộng thêm với việc không ăn được mấy đã khiến bác em ngày càng trở nên mệt mỏi, đau đớn. Bác cấn có người chăm sóc. Nhưng nhà bác chỉ có 3 ngưởi, bác trai cũng không được khỏe, anh em hàng ngày phải đi học thế là hầu như cả ngày lẫn đêm lúc nào em cũng ở trong bệnh viện. Ban ngày em có thể học. Nhưng việc này, việc khác, người ra vào và mọi người nói chuyện trong phòng khiến em không thể tập trung học được. Chiều tối đi học cho chị em, lúc em về đến bệnh viện thì cũng đã gần 9 giờ.Lúc này mọi người chuẩn bị đi ngủ. Em có thể ra ngoài hành lang học cho sáng nhưng em không làm thế. Một phần cũng vì em sợ bác em nhìn thấy sẽ thương, lo lắng cho em, phần khác vì chính em. Em ngại người qua lại, lạnh, và em muốn ở trong phòng lỡ may có việc cần bác em có thể gọi. Và em đã không học được nhiều lắm.
 
                   
                  Em muốn xin lỗi cô. Hôm qua, buổi học cuối cùng, em đã để điện thoại kêu trong giờ, không làm đầy đủ bài tập khi đi học, và kiểm tra không cao. Em rất buồn. Em buồn vì không được đi học nữa. Em buồn vì không nhận thấy nhiều sự tiến bộ của em so với đầu khóa  học. Mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó. Đơn giản chỉ vì em đã không ôn tập kỹ. Em tự hỏi em đã học như thế nào, cách học của em ra sao, sắp xếp thời gian công việc hiệu quả chưa? Nếu thời gian quay lại,em có thể làm gì khác để mọi chuyện tốt đẹp hơn không? Có lẽ, vấn đề lớn nhất của em lúc này là học cách làm việc tập trung, sáng tạo, hiệu quả, và xếp thời gian hợp lí.
 
 
                   Em cảm ơn cô vì đã ân cần, nhiệt tình dạy bảo chúng em trong suốt thời gian qua. Em chúc cô và tất cả những người cô yêu quí mạnh khỏe, hạnh phúc,may mắn, thành công.   
 
                   
                   Cô đã nghe câu này chưa? "Người hạnh phúc nhất trên thế giới là người mang nhiều hạnh phúc đến cho người khác nhất" . Em đọc câu này trong quyển SGK tiếng anh cấp 2. Nó đã gây ấn tượng mạnh với em, không thể quên được và em cũng rất thích câu này. 
 
                   Cô đã mang hạnh phúc đến cho em. Em rất vui khi được học cô. Em sẽ thường xuyên xem lại phần ngữ pháp cô dạy để có thể nắm bắt tối đa nội dung của nó và áp dụng nó.
 
                   Em có điều này muốn nói với cô. Sau một thời gian ở bệnh viện, em mới nhận thấy sức khỏe là thứ vô cùng quí giá. Nhiều khi trời lạnh nhưng em thấy cô mặc rất phong phanh. Có thể cô không lạnh nhưng cô cũng nên giữ ấm cho cơ thể, chú ý tới sức khỏe nhiều hơn nữa.
 
              
                  À, cô ơi, hôm qua lớp mình liên hoan em đã mượn mũ bảo hiểm của cô. Lúc ấy, Trang gọi nhưng cô không nghe máy. Em xin lỗi vì đã tự nhiên quá mức.
 
                  Một lần nữa, em cảm ơn cô vì cô là cô giáo của em. 

Moon - TOEIC Focus T137 - 2013 - Cô Nga

Confession #64: 

Thân gửi cô Nga ạ,

Mặc dù khóa học đã kết thúc nhưng em muốn viết một vài dòng để nói lên tâm sự của mình và gửi lời cám ơn tới cô Nga. 

Em không biết mọi người có ấn tượng về cô như thế nào nhưng với em ấn tượng về cô đó là cô ăn mặc rất giản dị nhưng em thấy ở cô toát lên một vẻ gì đó rất đặc biệt khó có thể diễn tả , cách nói chuyện của cô cũng rất dí dỏm và cô luôn quan tâm tới các thành viên trong lớp TOEIC.

Thực sự sau khóa học TOEIC Focus này em không chỉ học được kiến thức về tiếng Anh trong sách vở mà còn học được rất nhiều thứ khác nữa. Trong khóa học cũng đôi lần em thấy rất nản vì việc học của mình nhưng khi gấp sách lại em lại thấy dòng chữ “When you feel hopeless, that’s when you are so close to success”. Em lại tự động viên mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Em cảm thấy rất hối hận vì đã bỏ lỡ thời gian 4 năm học đại học của mình. Em đã lãng phí quá nhiều thời gian. Có lẽ cũng vì lý do đó mà tiếng Anh của em vẫn cứ lẹt đẹt khiến cho mỗi lần em nói tiếng Anh trước đông người là em lại cảm thấy rất run, có lẽ tại em sợ em phát âm sai mọi người sẽ cười em. Em vẫn nhớ buổi đầu tiên khi cô gọi em đọc mặc dù em đã chuẩn bị rất kĩ ở nhà nhưng vẫn không tránh khỏi giọng bị lạc đi và không thể nhớ nổi được những gì mà mình học. Nhưng sau khóa học này em đã thấy tự tin hơn rất nhiều khi nói tiếng anh và em rất tâm đắc câu “phải đối mặt với sự thật“ của cô. Chỉ khi đối mặt với sự thật đối mặt với chính mình, người ta mới biết cách làm cho mình tốt hơn.

Một lần nữa em xin gửi lời cảm ơn chân thành tới cô và tập thể giáo viên ở HoangTOEIC, cảm ơn những tình cảm mà cô đã dành cho em cũng như là các bạn trong lớp. Chắc chắn em sẽ không bao giờ quên lớp tiếng Anh TOEIC T137 bởi vì nhờ có khóa học tiếng Anh này em đã thấy mình tự tin hơn để đối mặt với mọi thứ.

Chúc cho mọi người trong lớp T137 thi đạt được kết quả như mong đợi nhé ! Luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống !

--------- Moon-------