Với chúng tôi, mỗi lớp học là một Gia đình

Bạn đang truy cập như là khách vãng lai. Click để đăng nhập

Bạn đang ở đây

Thư học viên Duyên Bee gửi Ms Thu Ba


Chào cô, e là chuyên gia phát âm sai đây ạ! Cô chắc là sẽ nhận ra đúng không ạ!

Từ trước đến giờ, tiếng anh luôn là nỗi ám ảnh trong em, em ghét nó đến mức chỉ ước sao Tiếng Việt là ngôn ngữ phổ biến nhất. Thế nên mặc dù biết là rất cần thiết nhưng cho đến tận bây giờ em mới dám đăng kí một khoá học tiếng anh. Buổi học đầu tiên e hồi hộp như kiểu mới vào lớp một ấy, mà cũng giống nhau mà. Ấn tượng đầu tiên của em về cô giáo là cô xinh thế, xinh hơn trong ảnh, còn bé như hạt tiêu, tên cô hay thế, em cứ nghĩ mãi rằng có phải cô sinh vào thứ Ba nên đáng lẽ tên cô là Thứ Ba nhưng do viết thiếu nên thành ra Thu Ba của ngày hôm nay không ạ. À, phải nói là hôm đầu tiên không hiểu tại sao em lại thấy cô có cái gì đó chảnh nữa. Đến hôm thứ hai thì em biết thế nào là truyền thuyết Ba Bị, em còn phát hiện ra cô cũng " trẻ trâu " nữa,hehe... Dần dần, tuy cô trò chưa thể hiểu nhau nhưng em cảm nhận được sự nhiệt huyết trong từng bài giảng của cô, cô không để không khí căng thẳng ảnh hưởng đến lớp học, cô luôn tạo ra tiếng cười và sự thoải mái trong lớp. Mặc dù trong cả khoá học, nhiều lần em còn tưởng chừng như sẽ bỏ cuộc, không theo nữa, đôi lần em đã nghĩ có khi nào mình bị khuyết tật vùng não học tiếng anh không?? Mọi việc thì cứ dồn dập, bận rộn làm em rối hết cả lên, nhiều lần tập mãi đọc không được (trước đây thầy giáo em đã bảo em đọc tiếng anh như đang đọc văn tế vậy, nặn từng từ, em chẳng thể đọc lưu loát nổi nên em rất nản) em định không làm bài tập nhưng rồi em lại hì hục làm, và rồi lại hay nộp bài muộn, mỗi lần như thế em cũng thấy có lỗi quá ạ. Đôi lúc mệt quá chỉ mong khoá học kết thúc nhanh nhanh thôi. Nhưng sau tất cả, giờ chỉ còn rất ít thời gian, đến lúc lớp học trở nên quen thuộc, bạn bè trong lớp dần quen nhau hơn thì cũng là lúc lớp học kết thúc, thấy buồn quá cô giáo ạ. Nếu ai có hỏi em, khoá học này hiệu quả không. Thì theo em, có thể sau khoá học em chưa thể thay đổi được nhiều, em vẫn nói không được lưu loát lắm, nhưng với em đã là cả một sự khác biệt rồi. Hơn thế, sau khoá học e nhận thấy mình không còn ghét nó như trước nữa, ít ra bây giờ có thời gian em sẵn sàng ngồi học tiếng anh - điều mà trước đây với em là nghĩa vụ ép buộc. Nếu em cố gắng nhiều hơn nữa, thì em hoàn toàn có thể làm được phải không ạ. Kết thúc khoá học, là khoá học mà em thấy đi học mà thoải mái lắm, vui lắm, chắc chắn em sẽ nhớ lắm... Chúc cô giáo Thu Ba (em thích gọi cô thế này hơn là cô Ba Bị) vẫn mãi xinh đẹp, thành công, tâm hồn sẽ mãi trẻ trung đừng già đi theo năm tháng cô nha <3