Với chúng tôi, mỗi lớp học là một Gia đình

Bạn đang truy cập như là khách vãng lai. Click để đăng nhập

Bạn đang ở đây

Ngô Trung Kiên - Học sinh cô Trâm Mèo

NGÔ TRUNG KIÊN – TOEIC FOCUS 0917T5 – CÔ TRÂM

 

Tôi cứ nghĩ là cái cảm giác háo hức, mong chờ những buổi đi học để gặp những người bạn cùng lớp, thầy cô mà mình yêu quý đã không còn trở lại, giống như việc kỷ niệm thì vẫn chỉ là kỷ niệm, ta không thể nào sống trong khoảnh khắc ấy thêm lần nào nữa. Vậy mà khi học lớp TOEIC của côTrâm, tôi như được sống lại những ngày tháng cuối cấp 3 với rất nhiều cảm xúc.
Vùi đầu vào học những bài ngữ pháp mới, tỷ mẩn và take note từng câu trong bài đọc, lên kế hoạch và dành giật từng phút thời gian rảnh để tranh thủ nghe các Part; cũng là khi cong mông lên chạy deadline cho kịp lịch trực nhật, hoàn thành bài tập về nhà để kịp lên lớp học. Với một người điểm đầu vào có lẽ là thấp nhất trong lớp như tôi, có những lúc không tránh khỏi những suy nghĩ chương trình học nặng như vậy liệu mình không theo kịp thì sao? Có nên bỏ cuộc không ? Bạn bè trong lớp liệu có kỳ thị vì tốc độ học của mình chậm sẽ làm ảnh hưởng tiến trình học của cả lớp? …
Tất cả những câu hỏi đó đều được “người chị cả” của lớp tôi giải quyết trong vòng một nốt nhạc, mặc dù không trực tiếp trả lời nhưng thông qua sự nhiệt tình và những hành động của cô, tôi đã có những câu trả lời cho riêng mình. Khi lên lớp học, dường như không còn sự xa cách giữ người dạy và người học như môi trường trên giảng đường ở các trường đại học; nó giống như một buổi chia sẻ kinh nghiệm của người vượt vũ môn thành công để chinh phục TOEIC, để những người vượt thác sau dễ dàng hơn.
Có câu nói mà tôi bị ấn tượng sâu sắc: “Khi bạn cảm thấy dễ dàng thực hiện điều gì, đó cũng là lúc có người gánh hộ bạn những phần không dễ dàng ấy” . Lắm lúc cảm tưởng như năng lượng của cô là vô tận, có sự yêu nghề sâu sắc bởi nếu không có những điều trên, khi lên lớp sao có thể lúc nào cũng nở khuôn mặt rạng rỡ, vui vẻ hạnh phúc và tràn ngập tiếng cười được. Đó cũng là động lực to lớn và chỗ dựa tinh thần vững chắc cho lớp tôi rồi. Với người không giỏi dùng ngôn ngữ để diễn tả cảm xúc và ngôn từ để diễn đạt suy nghĩ như tôi thì có lẽ nên dùng hành động và kết quả để chứng minh thay cho lời cảm ơn sâu sắc tới cô. “Đừng làm người mà mình quan tâm cảm thấy tệ. Nếu kết quả các bài kiểm tra có không tốt, đừng có lấy nó mà nản lòng, như vậy sẽ gây cảm giác rất tệ cho người đã kỳ vọng vào mình đấy. Thay vào đó, cứ chai mặt mà cặm cụi, cố gắng học thêm những phần bỏ trống, làm cố thêm dăm ba câu nữa, để khi có kết quả thi khiến cô giáo có thể tự hào về những học trò của mình đã có những kết quả rất tốt rồi”.