Với chúng tôi, mỗi lớp học là một Gia đình

Bạn đang truy cập như là khách vãng lai. Click để đăng nhập

Bạn đang ở đây

Lã Nhung - TOEIC 0317T6 - Học sinh cô Thu Ba

Sau khóa học em đã

Nhận được sự quan tâm của cô

Cách sốc lại tinh thần khi nản chí

Động lực để cố gắng

Cách sắp xếp thời gian hợp lí

Nếu thời gian quay trở lại,  em sẽ cố gắng chăm chỉ hơn để không làm cô buồn. Em chẳng bao giờ quên được những lần lớp không hoàn thành đủ bài,  mắt cô trùng xuống,  thoáng buồn nhưng rồi lại sốc lại tinh thần cổ vũ lớp phải cố gắng lên...

Điều em mong muốn là tất cả mọi người trong lớp đều học tốt để không phụ công cô.

Tất cả những gì em muốn nói là "chúng em cảm ơn cô rất rất nhiều và cũng xin lỗi cô nữa".

Ngày đầu vào lớp chẳng quen ai, chẳng cùng trường, chẳng bằng tuổi nhưng không nghĩ cô giáo dạy mình lại xưn đệp, trẻ trung thế, các bạn,  anh chị trong lớp lại cute đến thế. Trong lớp người còn đang đi học, người chuẩn bị ra trường, người thì đi làm, mỗi người bận một việc khác nhau, mỗi người 1 tính cách. Em ấn tượng nhất là anh Tuấn Anh và chị Hạnh,  2 anh chị đi làm rồi mà vẫn bị mấy đứa ít tuổi hơn trêu chẳng biết nói lại làm sao. Em ít nói, buồn thì chỉ cần đến lớp nghe anh chị chém gió cái lại tươi thôi. Nhiều lúc bài tập về nhà chưa kịp làm xong, gia đình có việc đang ở quê, thật muốn nghỉ lắm những nghĩ đến cô, đến lớp lại bắt xe lên kịp giờ học. Sợ không học bài cô buồn lại tranh thủ học bài trên xe mặc dù chẳng hiệu quả là bao nhưng em hứa là sẽ ôn chăm chỉ để đi thi.

Còn về phần cô, em không biết phải nói như nào để diễn tả được. Một cô giáo mà trước giờ em chưa từng học.  Em không biết đó là tinh thần ology của trung tâm hay chính là con người cô như thế, nhưng điều em cảm nhận được đó chính là cảm xúc thật trong cô. Cô quan tâm và hiểu từng bạn trong lớp,  em không giỏi thể hiện cảm xúc và cũng ngại khi nói chuyện với cô nên ít khi chia sẻ với cô.

Em kể về cô cho mẹ,  mẹ em bảo cô hơn cả cô giáo mầm non,  chắc chỉ còn thiếu việc quan tâm ăn uống của chúng mày như nào nữa thôi. Em vừa hơi đau đầu đã có ý định nghỉ học mà cô nằm viện vẫn trốn về đứng lớp, cô đeo khẩu trang cô bảo sợ các bạn lây bệnh mặc dù bệnh của cô có lây lan qua đường hô hấp được đâu,  tay cô còn dính băng, cô vẫn giảng,  giọng cô yếu vẫn cố nói đủ to. Cô sợ chậm chương trình,  cô sợ mất thời gian của các bạn, cô sợ không kịp trao cho các bạn kiến thức để đi thi, cô sợ cả lớp lỡ mất các kế hoạch khác... Em thương cô.

Giờ đã là buổi cuối rồi,  em biết rõ là em chưa làm đủ theo lời cô dặn,  chắc là em chưa thể làm cô yên tâm được nhưng sẽ cố gắng. Em cảm ơn cô,  em xin lỗi cô và mong cô cứ yên tâm về mọi người trong lớp. Ai rồi cũng có những tương lai với mục tiêu khác nhau, không có cô hàng ngày thúc giục sẽ phần nào chểnh mảng nhưng ai cũng phải có trách nhiệm cho tương lai của mình. 

Cô yên tâm nhé,  mọi người đều sẽ làm tốt cả thôi.

Em chào cô,  cả lớp chào cô,  chúc cô luôn vui vẻ, thành công và có nhiều học sinh giỏi.

Chúng em cảm ơn cô !

Cả lớp yêu cô Ba rất nhiều!!!